Hướng dẫn cách làm - Hình ảnh minh họa - Phim hướng dẫn Thân ái Hắc quản gia - Truyen online

Hôm nay, 27/09/2016 - 05:27

Múi giờ UTC + 7 Giờ



Nội quy chuyên mục


Muốn làm gì tùy ý nhưng cấm đăng bài viết có nội dung vi phạm pháp luật Việt Nam!
Lưu ý: Bài viết sẽ được tự động xóa sau 03 ngày nếu không được cập nhật.



Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời
Gửi bàiĐã gửi: 17/09/2016 - 09:54 
tranhai

Ngoại tuyến

Thành viên mới

Thành viên mới

Ngày tham gia: 23/12/2015 - 11:07
Bài viết: 0
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn: 0 lần
Thân ái Hắc quản gia - Full



TÓM TẮT TRUYỆN:

Giới thiệu

Sebastian: "Ngài muốn ký khế ước với ta không? Ngài có thể có lực lượng của ta, sự trung thành của ta, thậm chí là tất cả của ta!"

Tia: "Ta từ chối. Ta không có hứng thú với nam nhân của ông cố mình!"

Nội dung nhãn: Linh hồn chuyển hoán, tây phương Roman

Tìm tòi mấu chốt: Nhân vật chính: Tia Phantomhive, Sebastian Michealis | phối hợp diễn: | cái khác: Hắc quản gia

TAG : Đọc truyện Thân ái Hắc quản gia Online Full TExt, Tải truyện Thân ái Hắc quản gia Full PRC , doc truyen Thân ái Hắc quản gia online , đọc truyện Thân ái Hắc quản gia chương mới nhất , đọc truyện Thân ái Hắc quản gia trực tuyến trên di động lẫn PC đơn giản và tiện lợi , đọc truyện Truyện Xuyên Không hay , đọc truyện Truyện Xuyên Không mới , Doc truyen Truyện Xuyên Không online , truyen xuyen khong moi
Chương 1. Nữ bá tước Tia Phantomhive

Editor: Ngọc Nguyệt

Souren vuốt nếp gấp vốn không tồn tại trên mép áo, chỉnh lại trang phục, mới đẩy cửa đi vào.

Bức màn nhung thiên nga dày như đem toàn bộ ánh mặt trời ở bên ngoài, bên trong tối tăm, nhưng Souren chỉ cần liếc mắt một cái liền thấy được cô gái ngồi trên giường lớn xa hoa.

Cô gái ước chừng mười ba, mười bốn tuổi, váy ngủ thuần trắng làm cho thân thể của nàng thoạt nhìn tinh tế, tóc dài đen hơi rối. Ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, sắc mặt hơi tái nhợt, thần sắc như có bệnh. Đôi mắt màu lục, như hồ sâu lắng đọng, gợn sóng không sợ hãi. Chỉ khi nhìn thấy nữ bộc, trong mắt xẹt qua cảm xúc kịch liệt mà phức tạp, lập tức khôi phục vẻ hờ hững.

Souren bình tĩnh, giọng nói nhẹ nhàng: "Chào buổi sáng tiểu thư! Tối qua ngài ngủ ngon không?"

Cô gái lẳng lặng nhìn nàng, nâng tay ý bảo nàng đến gần.

Souren tiến lên vài bước.

"Ngươi là ai?"

Cô gái mở miệng, giọng nói yếu ớt, nhưng giọng điệu lại rất bình tĩnh.

Souren lắp bắp kinh hãi, miễn cưỡng cười nói: "Tôi là Souren, tiểu thư."

Cô gái cúi đầu, dường như đang tự hỏi cái gì. Souren bất an chờ, vừa định mở miệng, cô gái lại ngẩng đầu, tung ra một vấn đề còn khiến nàng khiếp sợ hơn trước.

"Vậy, ta là ai?"

Souren ngẩn ngơ, khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn tràn đầy vẻ mờ mịt khó hiểu.

"Tiểu thư, tôi không hiểu ý của ngài..."

"Ta không nhớ được ta là ai~ trong đầu ta trống rỗng, không có trí nhớ gì."

Souren nghe, đôi mắt nâu càng ngày trừng càng lớn, nàng cũng đã hiểu sự việc nghiêm trọng cỡ nào,

"Thánh mẫu Maria! Ngài, ngài chờ một chút, tôi đi gọi người đến!"

Nàng hoang mang chạy ra ngoài, ở cửa còn suýt vấp ngã.

Cô gái nghe tiếng bước chân của nàng dần xa, trong mắt xuất hiện một giọt lệ, lại một giọt. Nàng cúi đầu nhìn hai tay tinh tế hoàn mỹ lại xa lạ của nàng, lộ ra vẻ tươi cười còn khó coi hơn so với khóc.

"Quả nhiên là xuyên qua a!"

Rốt cuộc nàng không nhịn được lệ rơi đầy mặt.

Bất qua sau giây lát nàng liền ngẩng đầu, lấy tay lau nước mắt trên mặt, hít sâu vài lần, khiến cho mình bình tĩnh trở lại. Trừ đôi mắt đã đỏ lên, nàng không có gì khác với lúc nữ bộc mới vào. Cảm xúc khẩn trương đều bị nàng giấu ở sau cặp mắt màu lục kia, không để cho người khác nhìn thấy.

Tiếng đập cửa vang lên.

"Mời vào."

Đẩy cửa vào là một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, một thân váy xám, sống lưng thẳng tắp, bộ dáng như một vị nữ hiệu trưởng của Anh quốc.

"Thực có lỗi khi đã quấy rầy ngài, Souren nói với ta ngài cảm thấy không thoải mái?"

Cô gái nhếch miệng, hỏi lại: "Xin hỏi, ngươi là vị đó?"

Người phụ nữ nhìn biểu tình trên mặt cô gái, xác định nàng không nói giỡn, cũng chưa từ bỏ ý định lại hỏi: "Ngài thực sự một chút cũng không nhớ tôi là ai sao?"

Cô gái thành thực lắc lắc đầu."

"Vậy còn tôi? Tiểu thư, ngài còn nhớ tôi không?" Một đám nữ bộc khác thay nhau hỏi.

Tuy nàng mặc trang phục của nữ bộc, tuổi cũng không lớn, chỉ tới mười sáu mười bảy tuổi, ánh mắt phỉ thúy, bên má còn có tàn nhang, hiện ra vài phần trẻ con.

"Không nhớ rõ."

Tiểu nữ bộc lộ ra biểu tình chịu đả kích, như là ngay sau đó sẽ khóc.

"Tại sao có thể như vậy?! Tiểu thư không nhớ rõ chúng ta! Làm sao bây giờ?!"

"Im lặng!"

Người phụ nữ trung niên cắt ngang tiếng của nữ bộc, giọng nói nghiêm túc: "Tôi là Mey-Rin, bộc dịch của ngài. Đây là Souren, nữ bộc bên người của ngài. Còn có Wendy."

Cô gái gật gật đầu.

Đã biết tên cùng thân phận ba người, nhưng với vấn đề trước mắt cần giải quyết cũng không giúp được gì.

Ý thức được điểm này, Mey-Rin nhíu mày, suy nghĩ tiếp theo nên làm cái gì, trong đầu suy nghĩ, mà vẻ ngoài vẫn trấn định tự nhiên.

Souren vẻ mặt chấn kinh, bộ dáng không biết làm sao. Wendy một lúc lại nhìn bên này, rồi lại nhìn bên kia, bộ dáng có lời muốn nói, lại ngại Mey-Rin vừa khiển trách, im lặng.

Ngay tại lúc không khí trầm mặc, cô gái đột nhiên nói chuyện.

"Có thể để ta thay quần áo được không? Tuy không thể xác định nhưng vẫn nên mời một vị bác sĩ đến kiểm tra, không chừng có thể biết rõ nguyên nhân khiến ta như vậy để giải quyết chuyện này."

Mey-Rin ngoài ý muốn nhìn cô gái, nghiêm túc trả lời: "Đương nhiên, là tôi sơ sót. Wendy, đi mời bác sĩ Hocter đến đây. Souren, ngươi ở lại giúp tiểu thư rửa mặt chải đầu, rồi mang bữa sáng lên, được chứ?"

"Được, phiền các ngươi rồi."

Mey-Rin nhíu mày, như muốn nói cái gì lại thôi, rời đi cùng Wendy có vẻ không tình nguyện.

Souren yêu lặng hầu cô gái rửa mặt chải đầu, sau đó mang lên bữa sáng phong phú. Tình huống phức tạp như vậy, cô gái không có khẩu vị gì, miễn cưỡng ăn một ít.

Ăn xong bữa sáng, Mey-Rin dẫn tới một người đàn ông trung niên vào phòng ngủ. Người đàn ông ước chừng năm sáu mươi tuổi, thân hình có chút mập, người mặc âu phục, khuôn mặt sạch sẽ, mỉm cười thân thiết, làm cho người ta sinh hảo cảm.

"Vị này là bác sĩ Hocter, là bác sĩ của ngài từ khi còn nhỏ." Mey-Rin giới thiệu.

"Chào ngài." Cô gái gật đầu.

"Buổi sáng tốt lành tiểu thư. Tình huống của ngài tôi đã nghe nữ bộc Mey-Rin nói rồi, nhưng tôi vẫn muốn xác nhận lại. Ngài thực sự không nhớ gì sao, thậm chí ngay cả một chút ấn tượng mơ hồ cũng không nhớ sao?"

"Đúng vậy."

Bác sĩ Hocter gật gật đầu: "Trừ vấn đề về trí nhớ, thân thể có không thoải mái không? Ví dụ như đau đầu?"

"Không có."

"Được rồi. Tiếp theo tôi sẽ kiểm tra cơ thể ngài, xác định thân thể bình thường."

"Được."

Hocter kiểm tra nhịp tim, huyết áp, sau đó mỉm cười: "Thân thể ngài không có gì lo ngại."

"Còn vấn đề trí nhớ của ta?"
.... Còn tiếp
>>> nguồn: Thân ái Hắc quản gia


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời
 Bạn đang xem trang 1 / 1 trang [ 1 bài viết ] 

Các chủ đề liên quan


Múi giờ UTC + 7 Giờ


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến: